Nghề Nghiệp-Việc Làm

Loading...

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Khởi nghiệp… từ rác



Chàng sinh viên năm cuối Viện ĐH Mở Hà Nội Nguyễn Đình Quân, sinh năm 1986, đã hóa phép biến vỏ trứng, mùn cưa, rơm rạ, xơ... dừa…trở thành những bức tranh lạ, sống động...

Khởi nghiệp lạ
“Đây là bức tranh về phố cổ Hà Nội với chất liệu xơ dừa, bèo tây và mùn cưa; đây là tranh phong cảnh miền núi mang vẻ đẹp hoang sơ được làm từ rơm, cỏ khô và cành cây khô; còn bức tranh con công này trông nó lộng lẫy thế nhưng được làm từ mùn cưa...", Quân say sưa giới thiệu về những đứa con tinh thần của mình.

Nhiều người khi thấy tranh của Quân nán lại vì tò mò. Quân rất cầu kỳ, kỹ tính. Tất cả công đoạn từ lựa chọn chất liệu đến lên ý tưởng và vẽ tranh đều do anh làm. Một tác phẩm đơn giản nhất cũng ngốn của Quân ba đêm liền.

Theo Quân khó nhất khi làm tranh này là lựa chọn chất liệu và thổi hồn vào chất liệu để chúng trở nên sinh động, vẽ lên được cuộc sống đầy màu sắc. Tranh của Quân phong phú về thể loại, phù hợp với nhiều đối tượng khách hàng, gồm tranh trẻ em, phong cảnh (phố cổ, miền núi, thôn quê), tranh trừu tượng.


Ý tưởng làm tranh từ chất liệu thiên nhiên của Quân xuất phát từ môn học Tranh phối chất. Lúc đó, Quân đang học năm cuối Viện ĐH Mở Hà Nội. Từ những điều thú vị của môn học, Quân nung nấu ý định phải sáng tạo ra sản phẩm độc đáo, tạo thương hiệu cho riêng mình. Tuy nhiên, khi đưa ra ý tưởng này, Quân gặp phải sự phản đối quyết liệt từ gia đình và bạn bè, bởi nó quá lạ. Không ít người cho rằng Quân "đi trên mây", phi thực tế.

Bức tranh đầu tay có tên Khi yêu làm từ vỏ trứng, mùn cưa và củ hoa lay ơn được cô giáo cho điểm 10, bán với giá 2 triệu đồng. Có động lực, Quân rủ thêm hai người bạn và quyết định khởi nghiệp bằng dòng tranh này. Những ngày đầu, nhóm của Quân gặp nhiều khó khăn, luôn trong tình trạng "cháy túi", nhịn ăn, mất ngủ.

"Có khi túng quá cả nhóm mang hai chiếc xe máy đi cầm cố", Quân kể. Bằng số tiền vay từ bạn bè, giữa năm 2009, Quân đã khai trương được cửa hàng tranh đầu tiên tại phố Đốc Ngữ (Ba Đình, Hà Nội) mang tên Ourway.

Tìm bản sắc cho mình

Năm 2011, dự án tranh từ chất liệu tự nhiên của Quân đã xuất sắc giành giải nhất cuộc thi Khởi nghiệp. Nhiều cá nhân và tổ chức đã tìm đến Quân ngỏ ý mua bản quyền sản phẩm.

"Trải qua bao gian nan mình mới sinh ra được đứa con tinh thần này, sao dễ dàng bán đi được chứ. Mục đích của Quân là làm ra sản phẩm tạo thương hiệu cho riêng mình, để khi nhắc đến dòng tranh này người ta sẽ nhớ đến mình", Quân nói.

Hiện tranh của Quân đã có mặt rộng khắp các cửa hàng nội thất ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, Bắc Ninh, Thanh Hóa… Nhiều phụ huynh đã tìm đến phòng tranh của Quân ở phố Đức Giang (Long Biên, Hà Nội) để cho con học nghề. Ngoài việc nhận dạy tại phòng tranh, Quân đến một số trường học tại Hà Nội để truyền lửa đam mê cho các em nhỏ.

Theo nguồn: mywork.vn

Nữ phó giáo sư 8X đa tài




Bỏ qua cao học để làm nghiên cứu sinh và bảo vệ thành công luận án tiến sĩ tại Anh ở tuổi 26, 31 tuổi (năm 2012) được phong chức danh phó giáo sư, Nguyễn Khánh Diệu Hồng tự tin với những gì mình đã có và đạt được với niềm say mê nghiên cứu khoa học.

Hiện phó giáo sư Nguyễn Khánh Diệu Hồng (sinh năm 1981) là giảng viên Viện Kỹ thuật Hóa học, ĐH Bách khoa Hà Nội.

Yêu văn thơ, thích vẽ tranh nhưng lại chọn thi khối A

Những cảm nhận đầu tiên với vị nữ phó giáo sư (PGS) trẻ nhất trong đợt phong chức danh này cuối năm 2012 dường như trái ngược so với tưởng tượng về một nhà nữ nghiên cứu khoa học. Nguyễn Khánh Diệu Hồng đem lại cho người tiếp xúc cảm giác hòa đồng nhưng không thiếu chút "kiêu ngầm" của một cô gái Hà thành với những thành công đáng nể trong công việc và cuộc sống.

Những kỷ niệm gắn bó với khu vực Trường ĐH Bách khoa Hà Nội từ thuở nhỏ được Nguyễn Khánh Diệu Hồng đưa ra như một mối duyên cũng là nguyên nhân khiến một nữ sinh Hà thành yêu văn thơ, thích vẽ tranh lại đăng ký thi vào trường đại học này. Không dừng ở đó, sau 4 năm nghiên cứu sinh và thực tập tại Anh, cô đã không chần chừ quay về với ngôi trường mình gắn bó để khẳng định sự nghiệp của mình ở đây.


Trong cuộc trò chuyện với vị PGS trẻ này, sự tò mò về chân dung một nữ khoa học trẻ của phóng viên được thỏa mãn trước bảng thành tích liên tục từ thời học sinh, sinh viên đến nay của Diệu Hồng. Song ấn tượng nhất từ nữ khoa học là phong cách 8x với nét nữ tính, sự thẳng thắn, thông minh cùng khá nhiều tài lẻ được cô tiết lộ.

Dù bận rộn với công việc của một giảng viên đứng lớp, tham gia hướng dẫn luận văn thạc sỹ, nghiên cứu sinh, Diệu Hồng vẫn dành không ít thời gian cho gia đình nhỏ của mình khi con gái của cô mới gần 1 tuổi. 

"Có lẽ vì là dân Hóa nên có lợi thế trong việc chế biến nấu ăn. Chỉ cần ông xã nói thích món gì mình có thể tự tìm tòi để ra đúng hương vị của món ăn đó" - Diệu Hồng bật mí về cuộc sống gia đình tưởng như không dễ chu toàn với một nữ tiến sĩ say mê nghiên cứu khoa học. 

Học giỏi từ nhỏ với nhiều thành tích từ bậc tiểu học đến phổ thông, bao quát các lĩnh vực từ văn hóa, nghệ thuật, sự toàn tài của Diệu Hồng được chứng minh bằng những bức tranh do cô sáng tác. 

"Ở nước ngoài một mình phải giải quyết mọi công việc, những lúc như vậy, vẽ tranh là một liều thuốc tinh thần rất hiệu quả với bản thân tôi. Cũng vì vậy mà bức tranh vẽ cầu Tháp bắc qua sông Themes ở London đã được tôi ứng tác trong liền 2 ngày không nghỉ” - Diệu Hồng nhớ lại. 

Ngôi nhà của những ai yêu khoa học 

Không giống như nhiều bạn bè thường có lựa chọn cơ hội ở lại nước ngoài sau thời gian học tập để tìm kiếm cơ hội phát triển, Diệu Hồng sớm quyết định về nhà ngay khi hoàn thành nghiên cứu sinh tại đại học University College London, trường được xếp hạng tốp đầu thế giới và 1 năm thực tập sinh sau tiến sĩ tại Viện nghiên cứu hoàng gia Anh dù cô là người Việt Nam đầu tiên có được cơ hội làm việc tại đây. "Về nước thấy ấm cúng hơn nhiều, quanh mình có mẹ, có gia đình nhỏ và cả một môi trường cộng đồng nghiên cứu khoa học kết nối rộng khắp" - nữ PGS 32 tuổi cho biết.

Tiếp thêm niềm say mê nghiên cứu khoa học cho các sinh viên của mình, Diệu Hồng chia sẻ, giới trẻ rất năng động. Sinh viên ở trường luôn có sự tìm tòi, sáng tạo đáng ngạc nhiên. Vì vậy, với vai trò của một giảng viên, một nhà nghiên cứu khoa học, Diệu Hồng không ngừng nỗ lực hết mình. Khó khăn đối với một nhà nghiên cứu cũng khó có thể hình dung hết nhưng không có sự kiên trì, không say mê, không hy sinh sẽ không có thành quả. “Một sản phẩm nghiên cứu được chuyển giao là rất khó. Mất rất nhiều thời gian nghiên cứu, có những lúc thất bại, việc thử nghiệm cũng không dễ dàng. Chỉ đến khi mọi người thấy được công dụng cũng như so sánh giá thành thì sản phẩm mới chính thức được công nhận.” - Diệu Hồng chia sẻ.
Ngay từ khi còn là sinh viên, niềm đam mê với nghiên cứu khoa học đã đến với Diệu Hồng với định hướng lựa chọn rõ ràng về lĩnh vực nhiên liệu sạch, thân thiện môi trường. Thành công đầu tiên của Diệu Hồng chính là một nhánh đề tài của Hồng cùng nhóm nghiên cứu, trong khuôn khổ một đề tài lớn của thầy hướng dẫn, được ứng dụng thực tế vào năm 2003. Năm đó, đề tài này đã giành giải Nhất “Sáng tạo kỹ thuật Việt Nam” 2003 của Quĩ VIFOTEC và Huy chương Vàng tại Hội chợ công nghệ Việt Nam 2003. 

Tiếp tục thành công này là hàng loạt những nghiên cứu của nhóm nghiên cứu về nhiên liệu sinh học thân thiện môi trường, các chất tẩy rửa trong đời sống và trong công nghệ lọc Hóa dầu trong đó có Hồng được đưa vào ứng dụng... Niềm vui ngày càng lớn khi những thành quả của cả nhóm nghiên cứu “sống” thực sự sau khi vượt qua nhiều thử nghiệm trong môi trường sản xuất kinh doanh vốn với những vị khách hàng thực dụng và khó tính. Đây là một nguồn tiếp sức lớn cho niềm đam mê nghiên cứu của Diệu Hồng và của cả những học trò của cô giáo trẻ tại Trường ĐH Bách khoa Hà Nội. 


Cũng từ ngọn lửa say mê khoa học đó, đối với Diệu Hồng, Viện Kỹ thuật Hóa học là ngôi nhà thứ hai của cô. Ngôi nhà này của Diệu Hồng còn liên tục mở rộng với nhiều thành viên mới khi những sinh viên, nghiên cứu sinh đăng ký làm việc với cô đều được giao kèo phải coi đây là nhà. “Coi là nhà có nghĩa là phải biết tôn trọng các quy định của phòng thí nghiệm, biết tiết kiệm, phải gọn gàng, cẩn trọng an toàn cho ngôi nhà của mình, và quan trọng hơn là biết chia sẻ ý tưởng, giúp đỡ các thành viên trong nhóm thay vì dành riêng cho bản thân, để cạnh tranh...” - Diệu Hồng tâm sự.

Theo dddn.com.vn

Liều lĩnh, sinh viên kiếm 80 triệu/tháng



Cá tính, thông minh và có cả chút liều lĩnh, ngay từ khi là sinh viên, Nhật Minh và Thúy An đã có thu nhập trong mơ với 50-80 triệu đồng/tháng.
Đều bắt đầu từ việc bán hàng trong các cửa hàng thời trang, sau đó dần dần chạy vạy, tìm hiểu và bắt đầu xây dựng cho mình một cửa hàng nhỏ trong tay. Từ những ngày đầu khách ít, chưa dám nhập nhiều hàng thì sau 2-3 năm, 2 bạn trẻ này đã kinh doanh "thắng lợi", duy trì được một cửa hàng có tiếng ở Hà Nội.

Không phải tự nhiên mà trong rất nhiều cửa hàng thời trang ở Hà Nội hiện giờ, cửa hàng của 2 bạn trẻ này được nhiều người biết tới và yêu thích.

Ngoài việc có hàng đẹp, độc, phối đồ hay, họ còn đầu tư trang trí tỉ mỉ cho không gian của cửa hàng. Từ màu sắc, mùi hương, giá để đồ, móc treo, tranh ảnh... đều được bài trí cá tính, tạo hứng thú cho khách hàng.

Bên cạnh đó, họ liên tục mời mẫu về chụp hình, lên nội dung rõ ràng cho từng bộ ảnh của đợt hàng, từng loại quần áo. Quan trọng, để kinh doanh được cửa hàng thời trang lâu dài, bản thân họ cũng là những người ăn mặc thông minh và cá tính để tạo sự tin cậy, thu hút nhiều khách hàng, giúp họ này có thu nhập "trong mơ".

Đây là 2 trong số khá nhiều các bạn trẻ có thu nhập được gọi là "khủng" từ việc kinh doanh cửa hàng thời trang khi còn đang là sinh viên và cho đến nay, thu nhập của họ đang là mơ ước của rất nhiều người.

Hai người bạn này dường như có một công thức chung để tạo nên thành công: Cá tính, sáng tạo; đam mê kinh doanh và dám nghĩ dám làm.

Nhật Minh với thu nhập 40-50 triệu/tháng


Lê Nguyễn Nhật Minh (SN 1990) được biết đến là stylist của St.319. Trước đó, Nhật Minh cũng đã nổi tiếng với việc sở hữu một cửa hàng thời trang riêng, có tiếng ở Hà thành. Tuy là một cửa hàng nhỏ, lại nằm trong ngóc ngách khó tìm nhưng cửa hàng của Nhật Minh lại được rất nhiều người tìm đến bởi sự độc, mới lạ, đăng tải nhanh các mốt đang thịnh hành, không gian được bày trí đẹp.




Cửa hàng của Minh được mở từ 2 năm nay, và ban đầu rất ít khách: "Mình mở một cửa hàng nằm trong ngách nhỏ, không biển hiệu, không chỉ dẫn, khá là táo bạo vào thời điểm lúc bấy giờ. Mục đích của mình là một cửa hàng không quá hoành tráng bên ngoài, nhưng là nơi mà tất cả những ai khó tính và thời trang nhất có thể ghé qua, là nơi để những đam mê về thời trang có thể gặp nhau".




Với việc kinh doanh khá "liều lĩnh" lúc ban đầu ấy, về sau lại làm nên sự đặc sắc cho cửa hàng của Minh. Đến bây giờ, Minh đã gửi lại được mẹ của mình số vốn mượn và hiện nay thu nhập mỗi tháng 40-50 triệu đồng.

Trước đó, để có thể cho mình được một ít vốn khác, khi tốt nghiệp cấp 3, Minh đã đi làm thêm để "cá kiếm" và tích lũy kinh nghiệm.

Là sinh viên ngành Ngân hàng ở Học viện Ngân hàng, đã từng nhiều người nói rằng nếu đi làm công việc đúng ngành học của mình, thì lương sẽ cao hơn là việc kinh doanh thời trang lời lỗ không biết trước, lại không có tổ chức, đoàn thể hay đồng nghiệp, thì Minh nói: "Mình thấy mình khá thoải mái với công việc bây giờ, dù ngành học của mình cũng khá là có tương lai.

Vì mình xác định bản thân mình không hợp với cuộc sống văn phòng mà thay vào đó thì mình thích bay nhảy, làm những điều gì đấy mới mẻ. So với bạn bè cùng tuổi thì nhiều người bạn của mình đã đi làm, lương tháng ổn định và khá cao.

Có thể công việc mình có bây giờ thu nhập không bằng nếu mình chọn con đường đi làm, nhưng cũng đủ để mình tự lo được bản thân và không dựa dẫm vào bố mẹ nữa.

Hơn nữa, mình nghĩ kiếm tiền quan trong, nhưng hạnh phúc với những đồng tiền kiếm được từ đam mê lại quan trọng hơn. Mình có thể đi làm 10-20 năm, nhưng đam mê thì sẽ theo mình cả đời".

Theo Minh, việc kinh doanh khi còn trẻ giúp bạn được nhiều hơn là mất: "Có thêm những bạn bè hợp gu về thời trang, những người anh em thân thiết mỗi đợt đi nhập hàng, những mối quan hệ xã hội mới, công việc mới như làm mẫu, stylist.... Còn mất thì có lẽ chỉ là thời gian. Thời gian dành cho việc học tập và cho bản thân cũng bị ít đi".

Nói về việc sử dụng cho thu nhập của mình, Minh chia sẻ: "Số tiền mình kiếm được hầu như đều phục vụ nhu cầu thời trang của mình, vì mình là một người rất thích quần áo và giày, nên nó cũng ngốn khá nhiều. Ngoài ra thì thỉnh thoảng mình biếu mẹ để mẹ đi lễ hay du lịch".

Thu nhập hiện tại của Minh có thể coi là một con số lớn so với độ tuổi của mình, Minh chia sẽ rằng cậu thấy xứng đáng cho những gì bản thân đã bỏ ra 2 năm qua khi bắt tay vào việc kinh doanh, hơn nữa đó là cái giá cho việc "dám nghĩ dám làm".

Tuy nhiên, nói đến đây Minh lại nói giá như mình mở cửa hàng sớm hơn, cho rằng mở cửa hàng khi đang học năm 2 đại học là khá muộn so với khả năng và đam mê đã ấp ủ đến "nóng ruột" từ những năm học cấp 3.

Thành quả từ việc lao động nghiêm túc không những giúp Minh kiếm được tiền mà còn giúp cậu "sống hết mình với đam mê, có cho mình được một không gian riêng, tuy nhỏ nhưng lại có cả phong cách, thời trang, cá tính của chính mình trong đó.

Từ những gì đã đạt được, sắp tới Minh sẽ có thêm nhiều dự án về thời trang khác, thành công hay không chưa biết nhưng công việc gắn liền với đam mê mà lại "hái ra tiền" thì những người trẻ như Minh rất ngóng đợi và muốn nhanh chóng được thực hiện chúng".

Cô chủ liều lĩnh

Cô chủ cửa hàng xinh xắn thu nhập 80 triệu đồng/tháng từ 2 cửa hàng thời trang


Cũng như Nhật Minh, Vũ Thúy An (SN 1989, vừa tốt nghiệp ngành thiết kế Đồ họa của Viện Đại học Mở ) cũng phải đi làm thêm, bán hàng ở các cửa hàng rồi mới tích lũy vốn, kinh nghiệm để mở cửa hàng. Ban đầu, bố mẹ ngăn cản, cộng với kinh nghiệm "chưa đâu vào đâu", An đã bán hàng online cho "an toàn" nhưng lại khá vất vả.

Từ việc bán hàng online để xem có "duyên với nghề" hay không, An đã kiếm được một chút vốn, càng bán càng thấy yêu thích công việc này. Cuối cùng, An đã mở cho mình một cửa hàng riêng, nhưng khó khăn với việc tìm địa điểm nên cuối cùng phải chọn một nơi khá vắng vẻ, ít khách đi lại. Nhưng dần dần nhờ hàng đẹp, mới lạ, giá cả dễ chịu đã khiến cô bạn có được nguồn thu nhập đáng kể.

Đến khi gần được 2 năm kinh doanh, An mở thêm một cửa hàng nữa, thu nhập từ 2 cửa hàng một tháng khoảng 80 triệu đồng. An dành khá nhiều thời gian và công sức để có thể duy trì hai cửa hàng này của mình: "Việc gây dựng cho cửa hàng một tên tuổi cũng khá vất vả, không những vậy mà còn phải duy trì nó thật tốt nữa.

Bây giờ rất nhiều cửa hàng mở ra, nên việc để cửa hàng duy trì được lượng khách đông như bây giờ mình luôn phải tạo ra phong cách riêng cho cửa hàng, để tránh bị đụng hàng với mọi người, không những vậy mình cũng luôn phải giữ mức giá ổn định nhất".

Học về đồ họa, nên An chia sẻ kiến thức ngành học giúp An nhiều trong việc kinh doanh, vừa là trang trí cửa hàng vừa là để chọn lựa quần áo, phụ kiện cho cửa hàng của mình.

"Số tiền kiếm được, mình đã góp một phần để bố mẹ xây nhà, số còn lại tự tặng cho mình một chiếc xe máy và những vật dụng cần thiết... Mình tự sắm hết những gì bản thân cần nên rất thích thú, vì đó chính là công sức của mình. Nếu ai đó hỏi có tự hào với những gì đã làm được không thì mình gật đầu. Ban đầu từ bàn tay trắng, không phải có sẵn trong tay bất cứ cái gì để gây dựng, vậy nên mình hoàn toàn tự hào về những gì đã làm được" - An chia sẻ

Tuy có nguồn thu nhập được gọi là "khủng" như vậy nhưng cô bạn vẫn tiếc nuối khi nhắc đến việc đi làm theo đúng ngành học của mình: "Mình cũng rất thích đi làm, chỉ nghĩ đến việc cuối tháng nhận lương cũng rất thích thú, quen nhiều đồng nghiệp, có kinh nghiệm trong giao tiếp, và làm nghề mà mình đã học trong 5 năm đại học cũng là mong ước của mình khi ra trường.

Nhưng hiện tại mình không thể quán xuyến hết tất cả mọi thứ cùng một lúc, nên mình chỉ tập trung được cho việc nuôi dưỡng đứa con tinh thần, vì thực sự nó là niềm đam mê đối, và cũng là công việc chính. Dù tiếc nuối nhưng là đã làm đam mê rồi thì không bỏ được" - An nói

"Có nhiều người có vốn nhiều, địa điểm kinh doanh lại "đẹp" nhưng nếu không có gu thẩm mỹ, không bỏ công sức, không nghiêm túc đầu tư thì cửa hàng dựng lên cũng không làm ăn được lâu dài. Nhìn qua nghĩ rằng bọn mình kiếm tiền dễ, nhưng không phải, mà nếu dễ thật đi chăng nữa cũng hoàn toàn xứng đáng với những gì bọn mình bỏ ra.

Mình nghĩ "dám nghĩ dám làm dám nhận thất bại là yếu tố trước tiên để bạn có thể kinh doanh, còn để duy trì được hay không còn tùy thuộc nhiều ở chính bạn" - đó là lời chia sẻ chung của Nhật Minh và Thúy An về việc kinh doanh khi còn trẻ.

Kinh doanh thời trang những năm gần đây rất thu hút giới trẻ tham gia, nhưng để cửa hàng của mình có "tiếng tăm" và đem lại thu nhập khủng thì không phải dễ gì thực hiện được.

"Siêu quậy miệt vườn" thành giám đốc phát triển Facebook



Nếu bạn biết giám đốc phát triển và hoạch định chính sách (growth manager) facebook Huỳnh Kim Tước từng là một cậu bé nghịch ngợm của kênh rạch, từng bị xem là “siêu quậy”, bạn sẽ rất ngạc nhiên về con đường đi đến thành công của con người đầy cá tính và nghị lực này…

"Siêu quậy" miệt vườn

*Nhiều người nghĩ thuở ấu thơ của anh là những ngày tươi đẹp lắm, kiểu như là típ người "cầu được, ước thấy", anh sẽ nói gì?

-Chưa hẳn vậy, mà là "dữ dội" lắm. Quê tôi ở Hóc Môn (lúc bấy giờ là ngoại thành TP.Hồ Chí Minh). Với điều kiện sinh sống khiêm tốn, tôi phải đi ra ngoài khai thác môi trường chung quanh và làm một số công việc mà mình có thể làm để phụ vào bữa cơm gia đình.

Ngày ngày tôi phải ra đồng quậy tôm, bắt cá, leo dừa, leo cau - có ngày phải leo tới mấy chục cây. Tối ngày tôi chỉ mặc chiếc quần đùi và phơi lưng trần bất kể trời mưa hay nắng. Giờ nghĩ lại thời đó thật khó khăn, vậy mà lúc ấy tôi chả bao giờ nghĩ là mình khổ.

Ngoài việc đi làm thì môi trường tự nhiên đó cũng là nơi để tôi khám phá, mà người khác cho là quậy như leo cột điện, bắt rắn, giựt đồ cúng, nhảy mương (tức là không đi ngoài đường chính mà đi tắt bằng cách nhảy qua mương, qua vườn nhà người khác).

*Thời tuổi trẻ của anh, tính cách nào mà anh thấy mình nổi trội nhất?

- Nói được là làm được. Tự thấy mình cần tôn trọng chính bản thân mình, nên một khi đã nói gì là tôi phải làm bằng được. Ở nhà chỉ có mình tôi là con trai và ra ngoài tôi lại rất ít chơi với bạn khác, nên mấy đứa trẻ trong xóm thường tụm 5 tụm 3 để chọc ghẹo và gây sự với tôi.

Lúc ấy tôi chỉ có một cách duy nhất để tự bảo vệ là bỏ chạy. Có khi chúng còn suỵt chó đuổi theo, nên buộc tôi phải chạy thật nhanh. Nhiều lúc căng quá, tôi phải trèo ngay lên cây, đợi chó bỏ đi mới dám xuống.

Chính vì hay bị chó rượt đuổi, nên tôi chạy rất nhanh và leo cây cũng rất giỏi. Riết thành thói quen, gần như lúc nào tôi cũng chạy, khi băng qua cánh đồng, khi phóng qua những con mương...

Tôi nhanh đến nỗi có lần bọn trẻ cùng xóm thách tôi thi leo cây với mèo, tôi phóng phốc lên cây còn nhanh hơn con mèo. Có lẽ nhờ thế mà tôi chơi bóng rổ, điền kinh... rất giỏi. Năm đầu tiên mới sang Mỹ (13 tuổi), tôi còn bỡ ngỡ, và chưa nắm được các nguyên tắc chơi bóng rổ. Nhưng qua năm thứ hai nhờ có quyết tâm và luyện tập chăm chỉ tôi đã có những tiến bộ vượt bậc.

Đến giờ tôi vẫn nhớ như in trận đấu giúp tôi đoạt danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất giải. Một mình tôi đã ghi 32 trên 40 điểm của cả trận. Khi nghe mọi người khen "thằng bé này từ Việt Nam qua nhưng rất giỏi", lần đầu tiên tôi cảm nhận thật sâu sắc điều thầy hiệu trưởng trường tôi đã làm: Ông cấm học sinh sử dụng từ "không thể". Thay vào đó, phải nói "tôi chưa biết nhưng tôi sẽ tìm hiểu, và tôi sẽ làm được". Và điều này theo tôi mãi về sau.

*Có vẻ ngày xưa, anh chẳng phải là "con mọt sách" như nhiều người vẫn tưởng tượng...

- Đúng vậy. Tôi không có thói quen đọc sách thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau mà chỉ tập trung vào tìm hiểu những gì mình thích và quan tâm thôi, và tôi thấy khi mình dồn năng lượng vào việc nào thì khả năng thành công trong việc đó rất cao.

Luôn đặt ra câu hỏi lớn

*Thưa anh, nếu để ghi lên phần "About me" trang Facebook của mình 1 trong 3 lựa chọn sau, anh sẽ chọn tính cách nào phù hợp với mình:

A. Sống chậm.
B. Sống hết mình, việc gì phải chậm, thời gian thì hữu hạn mà.
C. Cứ làm, nếu sai thì sửa.
Phương án C. "Cứ làm, nếu sai thì sửa" cũng tương tự câu khẩu hiệu của Facebook: "Move fast, break things" ( "Dẫn đầu & đột phá").

*Nguyên cớ nào khi vào đại học, anh lại chọn ngành tâm lý học?

- Gia đình khuyên tôi nên theo những ngành chuyên môn để có cuộc sống ổn định. Nhưng đối với tôi từ "ổn định" có vẻ không phù hợp với tính cách linh hoạt của tôi. Vì chơi thể thao rất giỏi, nên tôi muốn sau này trở thành vận động viên bóng rổ hoặc vận động viên thể hình xuất sắc (Giờ nhìn tôi "thon gọn" hơn nhiều, chứ lúc đó tôi nặng tới 90kg).

Tôi bắt đầu chơi bóng rổ khi sang đến Mỹ, và cứ thế tôi lao theo đam mê thể thao của mình mà không gì có thể ngăn cản được. Tôi còn tham gia môn điền kinh, rồi nhảy hip-hop nữa, và chơi rất giỏi. Và cứ thế, hễ thích gì là tôi đều làm bằng được. Những năm tháng đó đã rèn cho tôi suy nghĩ: Nếu đã thích là làm được.

Nhưng qua thời gian, tôi trưởng thành hơn và trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những câu hỏi: Ta đến đây từ đâu và từ đây đi đâu? Vì sao con người lại có những nhận định khác nhau về một vấn đề?... Và thế là tôi chọn học ngành tâm lí khi bước chân vào đại học vì nghĩ ngành này có thể giúp mình tìm ra lời giải thích cho những câu hỏi lớn mà riêng tôi đã thắc mắc từ lâu.

*Ai là thần tượng của anh thời sinh viên?

-Tôi rất ngưỡng mộ các nhà bác học, các triết gia, và đặc biệt ấn tượng với Stephen Hawking, tác giả của cuốn "Lược sử thời gian" (A Brief History of Time). Ông là một thiên tài, bị liệt toàn thân, miệng cũng không cử động được mà phải gắn máy. Sức mạnh của ông là "thứ nằm giữa hai lỗ tai", chứ không phải cơ bắp.

*Khi còn là sinh viên, anh có lúc nào đặt ra mong muốn tương lai gần sẽ trở thành người có tiếng tăm, hay là một người có nhiều tiền?

- Chưa bao giờ. Nhưng tôi cũng phải đi làm thêm trong lúc học để kiếm tiền trang trải cuộc sống ấy thôi (hồi đó tôi làm bồi bàn). Tất nhiên tôi cũng muốn mình khá giả hơn một chút, nhưng không mong quá giàu để làm gì, vì tôi quan niệm tiền và tiếng tăm chỉ là kết quả của những thứ mình làm chứ không phải là mục đích cuộc sống. Đam mê lớn nhất của tôi lúc bấy giờ là học để tìm ra lời giải đáp cho những thắc mắc của mình.

Tuy nhiên, không ai nói trước được điều gì. Giống như cuộc sống, ý thích con người có thể thay đổi theo thời gian, biết đâu sau này tôi lại làm một nghề hoàn toàn khác thì sao?! Ví dụ như chuyển sang hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật chẳng hạn, một diễn viên hài, hay một nhà văn... (Cười)

Để thành công phải biết kiên trì

*Câu nói hay triết lý sống nào mà anh thích nhất?

- "Nó không phải là nó, nhưng lại chính là nó". Trong công việc hay cuộc sống, đôi khi chúng ta biết rằng một sự việc gì đó là vô lý, nhưng qua thời gian và nhiều biến cố, sự việc đó được cộng đồng cho là có lý, nhưng khi xác minh lại thì phát hiện ra sự việc đó đúng là vô lý. Vì thế chúng ta nên xem xét và xác minh mọi việc trước khi kết luận.

*Trước những khó khăn, anh đương đầu, giải quyết chúng như thế nào?

- Tôi không nghĩ những "khó khăn" bạn nêu thực sự là khó khăn. Nó chỉ thử thách và chúng ta chưa đủ kiên nhẫn mà thôi. Tôi phải luôn tìm cách tháo gỡ dần những trở ngại, giống như cách ngày xưa khi còn là một cậu nhóc tôi phải một mình đương đầu với những kẻ bắt nạt mình.

Lấy ví dụ, một sáng kiến đôi khi bị tập thể bài bác vì họ chưa hiểu tận gốc vấn đề. Nếu ta cứ đương đầu với cả nhóm thì sẽ khó thuyết phục được họ. Thế sao ta không tương tác, trao đổi với từng người một để họ hiểu rõ và dễ chấp nhận hơn? Vậy vấn đề ở đây là "sự kiên nhẫn" chứ không có bí quyết gì đặc biệt đâu.

*Vì sao tốt nghiệp đại học và thạc sĩ ở Mỹ xong anh lại quyết định quay về Việt Nam?

- Tôi tham gia rất tích cực các hoạt động xã hội (như xin tài trợ) để giúp đỡ cho cộng đồng người Việt ở bên đó. Nhiều người Việt mình khi mới qua Mỹ gặp khó khăn về kinh tế, nên tôi tham gia giúp đỡ, tìm công ăn việc làm cho họ, nên rất được cộng đồng ở đây yêu quý.

Nói thật là, cơ hội để phát triển bản thân lúc đó rất tốt, nhưng tôi vẫn quyết định trở về Việt Nam, đơn giản chỉ là muốn tìm kiếm một góc nào đó cho riêng mình. Thú thực, ở đây tôi thấy rất thoải mái, cũng như con cá có thể bơi khi được thả về đồng ruộng.

*Nhiều người hỏi, vì sao một cử nhân tâm lý học, và thạc sĩ quản trị công lại đi làm "sếp" được ở các tập đoàn công nghệ như Google, Facebook?

- Khi về Việt Nam tôi dành một thời gian để tĩnh tâm lại, ngẫm nghĩ về những bước đường tiếp theo mình nên làm gì. Buổi chiều tôi đi hái hoa lài, tiếp xúc với những người nông dân, từ đó bắt đầu "bản địa hóa" cái suy nghĩ của mình có thể "nhập tâm" vào môi trường, xã hội ở đây.

Cái việc "nhập tâm" vào cuộc sống và công việc này rất hay. Lần đầu tiên tôi phát hiện ra điều này là khi chơi bóng rổ hồi học phổ thông: Sau một thời gian chơi liên tục, tôi có thể nhắm mắt ném bóng vào rổ chính xác.

Đem nguyên lý này áp dụng vào cuộc sống cũng vậy. Khi làm bất cứ việc gì mà có sự tập trung cao, thì lần sau có thể dễ dàng làm việc mà không gặp khó khăn trở ngại gì. Nếu có thể gọi đó là "bí quyết" thì nó chính là nguyên nhân vì sao mà một người học tâm lý học và quản trị công lại đi làm quản lý tại các tập đoàn công nghệ như Google hay Facebook.

*Khi được người ta gọi với cái tên như "ông cố vấn của Google" hay "Giám đốc Phát triển Facebook", cảm giác của anh thế nào? Và từ trước đến nay, anh thấy thành công lớn nhất của mình là gì?

- Một số người nói tôi rất phù hợp với vị trí "cố vấn". Trong những tình huống áp lực cao, chính là lúc tôi đưa ra những giải pháp phù hợp nhất và tốt nhất. Cái "biệt danh" đó thực sự được quan tâm chỉ từ khi tôi bắt đầu làm cho Google chứ ít ai biết trước đó tôi đã từng làm công việc tương tự trong lĩnh vực địa ốc cho công ty Liên Doanh Phú Mỹ Hưng.

Đó là vào năm 1999, dự án khu đô thị Phú Mỹ Hưng mới hình thành, ít người tin vào sự phát triển của nó trong tương lai vì đây là mô hình đô thị mới chưa từng có ở Việt Nam tại thời điểm đó. Nhưng chính cái mới này lại là điều hấp dẫn tôi. Tôi đã thuyết phục được HĐQT cho tôi phụ trách triển khai hệ thống quản lý các khu dân cư trong đô thị.

May mắn là đại đa phần cư dân rất ủng hộ mô hình mà chúng tôi triển khai. Vì thế nó đã được công nhận là khu đô thị kiểu mẫu mà trong đó hệ thống quản lý khu dân cư đóng góp phần không nhỏ trong sự thành công của đô thị Phú Mỹ Hưng ngày hôm nay.

*Anh hình dung thế nào về mạng xã hội ở Việt Nam trong 5 năm nữa?

- Trong tương lai thiết bị di động sẽ trở thành công cụ phổ biến nhất truyền tải mạng xã hội (MXH) nói chung và Facebook nói riêng. Lúc đó, trên trang Facebook có thể đã có rất nhiều người kết nối với nhau thông qua các mối quan hệ.

Ngoài ra, nó còn được tích hợp thêm nhiều chức năng khác nữa cho phép người dùng trao đổi và giao dịch nhanh chóng và dễ dàng. MXH sẽ giúp tương tác giống như cách ta tương tác bên ngoài đời thật, nên nó sẽ gần gũi với cuộc sống thực hơn.

Ngoài ra, MXH trong tương lai sẽ trở thành cổng thương mại điện tử, người kinh doanh có thể mở cửa hàng để kinh doanh, quảng cáo, giao nhận, thanh toán... Họ có thể điều hành cửa hàng của mình ở bất cứ nơi nào chứ không nhất thiết phải ngồi tại cửa hàng như cách kinh doanh truyền thống.

*Và lúc đó người trẻ nào cũng có cơ hội cải thiện thu nhập của mình?

Đúng vậy! Điều đó sẽ không xa đâu, thậm chí 2 năm nữa giá smartphone sẽ xuống thấp (chúng ta có thể hoàn toàn làm được điều này), nhờ đó người trẻ có thể sử dụng Facebook để khởi nghiệp mà không phải tốn chi phí cho nhân viên, mặt bằng, nhất là trong tình trạng mặt bằng khan hiếm như hiện nay.

Lúc đó, một nhân viên văn phòng vẫn có thể kiếm thêm thu nhập bằng việc kinh doanh thông qua mạng xã hội. Có nhiều người tham gia kinh doanh thì kinh tế mới phát triển được.

*Xin cảm ơn anh, chúc anh năm mới với những đường hướng tốt!


Theo doanhnhansaigon

Bryce và bài học về "diện mạo"



Để biến sản phẩm của một thương hiệu thực sự nổi bật trên các kệ hàng dày đặc ở những nhà bán lẻ như Target, một bao bì ấn tượng đẹp mắt còn quan trọng gấp bội so với những lời quảng cáo hoa mỹ. Với các cửa hàng trực tuyến thì tầm quan trọng của bài học này còn được nâng cao hơn.
Vì doanh số bán hàng không như dự tính nên Adrian Bryce Diorio, nhà sáng lập ra Bryce, một nhãn hàng mỹ phẩm thiên nhiên sử dụng nguyên liệu từ hoa quả tươi để chế tạo ra các sản phẩm nước tẩy trang, kem làm ẩm da... quyết định tìm hiểu lý do từ khách hàng và bạn bè. Vấn đề nằm ở khâu đóng gói, bao bì sản phẩm. Các hình ảnh của sản phẩm trên trang BryceOrganics.com khá yếu trong việc thu hút khách hàng.

Những chiếc hộp trong suốt cho phép khách hàng nhận thấy rõ sự độc đáo của sản phẩm

"Khách hàng không thể hiểu thứ gì nằm bên trong chiếc lọ màu xanh cô ban nhãn trắng mà có giá tới 28 USD", Diorio nói, "Ngay cả khi tôi thích vẻ ngoài của chúng, thì khách hàng cũng không có phản ứng tích cực. Làm sao họ biết rằng loại kem dưỡng ẩm của chúng tôi không có màu trắng như thông thường, nếu như họ không thể thấy bên trong?".

Nhằm tạo dáng vẻ bắt mắt và hấp dẫn hơn, Diorio quyết định chuyển sang dùng các hộp trong suốt, cho phép khách hàng nhận thấy rõ màu sắc độc đáo và khác biệt của những sản phẩm của Bryce. Anh cũng bổ sung thêm hình ảnh của những nguyên liệu để làm ra sản phẩm đó, ví dụ như hình quả lựu chín vàng cạnh một hộp sữa rửa mặt tẩy trang hương lựu Địa Trung Hải, hay hình ảnh lá phong cạnh bộ mặt nạ dưỡng da Vermont Maple nhằm khẳng định nguồn gốc từ thiên nhiên của chúng.

Anh cũng chịu khó thay đổi màu sắc, sắp xếp lại trang web của mình để thu hút sự chú ý của khách hàng mỗi khi có các đợt hàng mới hay chương trình khuyến mãi.

Kết quả là lượng khách hàng dành thời gian khám phá các mẫu sản phẩm đã tăng vọt. Sáu tháng sau, doanh số đã tăng 150%, tạo động lực để Diorio mở thêm một cửa hàng bán lẻ có diện tích 1.500 foot vuông. Dự kiến doanh thu của Bryce sẽ tăng gấp đôi vào cuối năm nay.

Nhận xét về những nỗ lực của Bryce, PJ Farrell, phó chủ tịch một công ty truyền thông ở New York cho rằng họ đã có những bước đi đúng hướng. "Đa phần mọi người chỉ dành dưới 30 giây để lướt qua 1 trang web, họ càng dừng chân lại lâu, họ càng có khả năng mua hàng". Vì thế các công ty cần chú ý để xây dựng các trang chủ có thể khiến khách hàng hứng thú, mong muốn tìm hiểu hơn. Ở trường hợp của Bryce, những hình ảnh hoa quả tươi mát cùng với những lời quảng cáo ngắn gọn súc tích với thông điệp "nhấn vào để biết thêm" đã khiến khách hàng tò mò và tăng thời gian họ xem xét các sản phẩm.

Giá trị của công việc

Một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào vị trí quản lý cấp thấp tại một Tập đoàn lớn.
Anh ta vượt qua các vòng đầu tiên. Đến vòng cuối cùng, đích thân CEO phỏng vấn để đưa ra quyết định cuối cùng.
 
                  www.strategy.vn, khời nghiệp, giá trị công việc, triết lý khởi nghiệp, đam mê công việc, khơi lòng đam mê
 
Người CEO rất ấn tượng với CV của chàng trai trẻ khi trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt các danh hiệu.
 
“Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không”, vị CEO hỏi. “Không bao giờ”, chàng trai trả lời.
 
Vị CEO bèn hỏi tiếp,”Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?”. Chàng trai trẻ trả lời:” Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác”.
 
“Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào?”. Chàng trai trẻ trả lời: “Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”.
 
Người CEO im lặng một lúc. Sau đó, ông đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại.
 
”Trước đây, có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?”.
 
“Thưa ngài, xin thú thực là tôi chưa bao giờ”, chàng trai trả lời, “Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ bảo mẹ có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi. Tôi động vào chỉ khiến công việc của bà chậm lại”
 
Vị CEO nghe xong liền nói: “Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau”.
 
Qua ánh mắt và giọng nói của người CEO, chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình chắc rất cao. Anh vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà khi ấy dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Bà đưa hai bàn tay mình ra cho con trai mình.
 
Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình. Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được mẹ khẽ rùng mình mỗi khi anh rửa chúng trong nước.
 
Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh.
 
Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày.
 
Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.
 
Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại nơi phỏng vấn.
 
Vị CEO nhận thấy một đêm dài không ngủ trên đôi mắt của chàng trai. Ông hỏi: ”Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?”
 
Chàng trai trả lời: ”Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại.”
 
Vậy hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?”
 
Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:
 
"Thứ nhất: Tôi thấu hiểu thêm những gì tôi đã có được nhờ có mẹ ngày hôm nay.
 
Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.
 
Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình."
 
Vị CEO nói: ”Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý, hoặc một người trong tương lai sẽ ở cấp quản lý cao hơn của Tập đoàn này.
 
Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác;
 
Người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó;
 
Và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình...
 
Và còn nữa, xin chúc mừng anh. Anh đã được tuyển.”

Sức mạnh lòng kiên nhẫn

hẳng một doanh nhân nào đi kinh doanh lại muốn doanh nghiệp (DN) của mình mãi đì đẹt. Càng chẳng một vị lãnh đạo đất nước nào có thể ngồi yên khi kinh tế nước mình không thể có bước đột phá mạnh mẽ.
 
Nhưng dường như, ở một thời điểm nào đó, người ta phải biết chấp nhận và biết đi chậm lại. Và đó là lúc đòi hỏi lòng kiên nhẫn.
 
www.strategy.vn, sức mạnh, kiên nhẫn, kinh doanh, tăng trưởng kinh doanh, kinh doanh bán lẻ, thuê mặt bằng, location, mặt bằng kinh doanh, thị trường bán lẻ
Đầu tư về hạ tầng là một trong những ưu tiên để phát triển kinh tế năm 2013 và những năm tới
Sức mạnh
 
Rất tình cờ, một ngày cuối năm 2012, khi “lang thang” trên mạng, nhìn thấy bài giới thiệu cuốn sách “Sức mạnh của lòng kiên nhẫn” của M.J.Ryan. Và có một câu nói trong cuốn sách khiến tôi cực kỳ ấn tượng: “Chìa khoá cho mọi vấn đề là lòng kiên nhẫn. Đĩa thịt gà thơm ngon ta có được là kết quả của cả một quá trình bắt đầu từ khi ấp trứng, chứ không đơn thuần từ hành động đập vỏ mà ra” (Arnold H. Glasgow).
 
À, tất nhiên, mọi sự so sánh đều là khập khiễng. Nhưng tự dưng, đọc câu ấy, lại nhớ đến ông Lê Xuân Bá, Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương. Vị chuyên gia này, khi nói chuyện tái cơ cấu nền kinh tế luôn bảo rằng, lý do mà tiến trình này vẫn chậm là vì chúng ta chưa biết cách chấp nhận hy sinh trong ngắn hạn. “Muốn tái cơ cấu, phải chấp nhận trả giá, phải có một bộ phận DN đóng cửa, phá sản, một lượng lao động mất việc làm, một số ngành bị thu hẹp. Nếu không, không thể tái cơ cấu”, ông Bá nói.
 
Ngẫm lại, những điều ông Bá nói không phải không có lý. Nó cũng giống như câu chuyện năm qua, có tới 51.800 DN gặp khó khăn phải giải thể, ngừng hoạt động. Nhìn con số này, người bi quan lo sợ, hốt hoảng. Người lạc quan và hiểu chuyện thì nói, cuộc sàng lọc tất yếu mà thôi.
 
Chẳng phải, rất nhiều đại gia đã lao đao trong năm qua hay sao? Một Diệu Hiền của Bianfisco, một thời lừng lẫy trong giới kinh doanh thủy sản. Một Đặng Thành Tâm, từng giàu nhất sàn chứng khoán, nay cũng nợ nần không ít. Một Tập đoàn Thái Hòa, từng đứng đầu Bảng xếp hạng Tăng trưởng nhanh nhất Việt Nam năm 2011, một thương hiệu lớn trong lĩnh vực xuất khẩu cà phê, vậy mà giờ nợ tới hơn 1.200 tỷ đồng. Và mới đây, một Mai Linh, tưởng “vững như bàn thạch” trong giới kinh doanh taxi, phải bán nhà, bán xe để trả nợ…
 
Mỗi người mỗi cảnh. Nhưng người ta nói nhiều nhất là bởi, các đại gia ấy đã tăng trưởng quá nhanh, quá nóng dựa trên nguồn lực có hạn. Lại chẳng thuộc lời dạy của người xưa “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”, vừa thành công đã vội đổ vốn đi đầu tư hết chỗ này, nơi khác.
 
DN lớn còn thế, huống hồ DN nhỏ. Tất nhiên, nguyên nhân đầu tiên là vì kinh tế mấy năm rồi khó khăn quá. Nhưng cũng chẳng phải không có lỗi từ DN. Bởi rõ ràng nhất, vẫn có những DN vượt giông bão, ăn nên làm ra. Viettel là ví dụ điển hình. Tài là ở người chèo chống. Biết trong nguy có cơ, để tái cơ cấu, lành mạnh hóa hoạt động của DN, để chuẩn bị cho cuộc đua dài hơi hơn.
 
Nói vậy để thấy rằng, ông Bá có lý lắm chứ. Cuộc chơi nào cũng cần có sự sòng phẳng, có người thắng, kẻ thua. Kẻ vững tay chèo sẽ thắng, để từ đó, hệ thống DN Việt Nam khỏe mạnh hơn, vững vàng hơn. Đó là một sự trả giá khôn ngoan.
 
Cũng giống như câu chuyện năm vừa rồi, tăng trưởng kinh tế chỉ đạt mức 5,03%. Bảo thấp, thì đúng thật rằng thấp. Hỏi đánh đổi hay không, thì thật khó trả lời, nhưng có một cái được rất rõ ràng, là kinh tế Việt Nam năm 2012 ổn định hơn trước rất nhiều. Và muốn ổn định, phải chấp nhận hy sinh trong ngắn hạn, chấp nhận tăng trưởng thấp hơn. Có sự ổn định, mới có thể có điều kiện để tăng tốc trong tương lai.
 
Đã có một thời, kinh tế tăng trưởng quá nóng. Lại chỉ tăng trưởng theo chiều rộng, tức là dựa vào vốn và đầu tư là chủ yếu. Nay muốn tái cơ cấu nền kinh tế, muốn tăng trưởng có chất lượng, dựa vào chiều sâu, vào năng suất, chất lượng và hiệu quả, thì phải biết chấp nhận trong một giai đoạn nhất định, nền kinh tế sẽ đi chậm lại. Thậm chí, chấp nhận hy sinh và trả giá. Biết kiên nhẫn để từng bước vượt qua khó khăn, thách thức.
 
Hình như, các nhà tài trợ cũng đã hơn một lần khuyến nghị rằng, Việt Nam phải thật sự kiên nhẫn. Đừng vội nới lỏng chính sách tiền tệ, tài khóa, vì rủi ro còn lớn. Đừng buông lơi quá trình tái cơ cấu, bởi bẫy thu nhập trung bình đang rình rập trước mắt.
 
Nhưng người Việt Nam đã thực sự kiên nhẫn?
 
Có một chuyện bao năm nay vẫn khiến các nhà hoạch định chính sách đau đầu. Ấy là cứ mỗi đầu năm hay cuối năm, khi xây dựng kế hoạch năm tới, hay tổng kết năm cũ, các địa phương luôn rất tự hào, tăng trưởng GDP của tỉnh mình tăng gấp mấy lần so với cả nước. Lạ thế, trong khi GDP cả nước chỉ tăng trưởng 5,03%, thì khắp nơi, tỉnh này báo cáo GDP “nhà mình” tăng trưởng mười mấy phần trăm, địa phương kia thì bảo, chí ít cũng  9 - 10%, chứ chẳng kém. Đến TP.HCM cũng tự hào, tốc độ tăng GDP năm nay gấp 1,77 lần của cả nước. Muốn con số cả nước và địa phương khớp nhau, hoặc chí ít khoảng cách không quá xa, mà sao khó thế.
 
Dĩ nhiên, vấn đề còn nằm cách tính toán số liệu thống kê, nhưng dẫn thực tế này để thấy rằng, tư duy thành tích của cán bộ nhà ta còn lớn lắm. Và cái tư duy nhiệm kỳ ấy, rất có thể, sẽ kéo công cuộc cải cách đi chậm lại. Đang tăng trưởng 10 - 12%, liệu có “ông” nào chỉ chấp nhận 5 - 6%?
 
Vì thế, câu chuyện quan trọng nhất là nằm ở tư duy người lãnh đạo. Có sẵn sàng hy sinh trong ngắn hạn để nhìn về tương lai dài hơi hơn? Có thực sự kiên nhẫn chờ gà mẹ đẻ trứng, ấp, nở thành con, rồi nuôi lớn, hay chỉ thích ăn đong, chỉ nhìn vào cái lợi trước mắt? Tái cơ cấu là một quá trình, dài lâu và không ngưng nghỉ, giống y như vậy. Ngẫm nghĩ, rồi mượn chữ của cuốn sách nói trên để mạn đàm rằng, giờ là lúc cần có sức mạnh của lòng kiên nhẫn.
 
Sự giới hạn
 
Lòng kiên nhẫn có sức mạnh vô cùng lớn lao. Nhưng cũng lại có những giới hạn của nó. Bởi thế, từ năm 2008, khi kinh tế Việt Nam bắt đầu chịu tác động của khủng hoảng tài chính toàn cầu, cộng đồng DN, người dân đã chung tay với Chính phủ, chia sẻ và đồng hành với những khó khăn chung, cùng nỗ lực thực hiện bao biện pháp nhằm kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô.
 
Những kết quả đạt được chẳng phải ít. Nhưng 5 năm qua, để nhìn lại, thì dù kiên nhẫn đến mấy, vẫn có người đặt câu hỏi rằng, hình như Việt Nam đang đi chậm lại rất nhiều. Sốt ruột cũng phải, khi kinh tế năm rồi chỉ có thể tăng trưởng 5,03%. Nợ xấu, hàng tồn kho và “băng” bất động sản, chứng khoán chưa gỡ được bao nhiêu. Tái cơ cấu kinh tế, vẫn những bước đi e dè và chậm chạp.
 
Đúng là, Việt Nam đã vượt qua được rất nhiều khó khăn, thách thức để từ một nước nông nghiệp lạc hậu, với thu nhập bình quân đầu người chỉ 140 USD/năm (năm 1992) lên 1.540 USD/năm vào năm 2012, song nếu thẳng thắn nhìn nhận, thì tiến trình cải cách của Việt Nam đang chậm dần. Năng lực cạnh tranh của nền kinh tế thậm chí đang giảm dần.
 
Việt Nam cũng đã xác định trong Chiến lược 10 năm 2011 - 2020, sẽ thực hiện 3 đột phá chiến lược (gồm thể chế, hạ tầng, chất lượng nguồn nhân lực), nhưng để nói rằng, đã thực sự có những hành động mang tính đột phá để “3 mũi giáp công” này trở thành đột phá chiến lược hay chưa, thì là chưa.
 
Trò chuyện với tôi, nhiều vị chuyên gia tỏ ý sốt ruột. Thể chế, hạ tầng thì đã đành, đột phá không phải là đơn giản. Nguồn lực để thực hiện cũng đang ngày một thu hẹp dần. Còn chất lượng nguồn nhân lực, chỉ nói một chuyện cải cách giáo dục mà bao lâu nay, vẫn chẳng đến đầu, đến đũa. Đến nỗi, bây giờ, chẳng phải chỉ có bong bóng bất động sản, chứng khoán, mà còn có cả “bong bóng” đại học - một thuật ngữ không mấy ai hiểu nổi.
 
Thận trọng là cần thiết. Lộ trình là quan trọng. Nhưng điều đó không có nghĩa không cần những hành động cụ thể và quyết liệt. Tất cả mọi thứ dường như đang thử thách lòng kiên nhẫn của mọi người, bởi thời gian đang cạn dần, nguyên nhân ngày càng sâu xa hơn và rủi ro, thì càng lớn hơn. Nếu không có giải pháp kiên quyết, Việt Nam cũng có khả năng rơi vào bẫy thu nhập trung bình, với năng lực cạnh tranh thấp, với khả năng quay trở lại tình hình bất ổn định tái diễn làm nghiêm trọng thêm vấn đề bất bình đẳng trong xã hội.
 
Hỏi những người dân thường, họ sẽ chẳng thể trả lời được thế nào là bẫy thu nhập trung bình. Với họ, nỗi lo chỉ là túi tiền đang ngày càng cạn dần. Là cơm áo gạo tiền, là sinh kế hàng ngày. Nếu nền kinh tế không nhanh quay về thế ổn định, rồi từng bước tăng tốc trong tương lai, thì làm sao dân Việt có đời sống ấm no hơn, hạnh phúc hơn?
 
Chợt nhớ mới đây thôi, ICAEW, một thành viên sáng lập của Liên minh Kế toán toàn cầu, công bố rằng, chất lượng sống tại Việt Nam đang tăng lên. Cũng mừng vì thông tin ấy, có điều, nó lại có được là nhờ gia tăng dân số của Việt Nam đã chậm lại.
 
Nâng cao chất lượng sống một cách thực chất và bền vững phải là năng suất, chất lượng, hiệu quả của nền kinh tế tăng lên. Là thu nhập người dân từng bước được cải thiện. Là không phải chỉ là lo tiền chợ mỗi ngày…
 
Và thời điểm hành động
 
Việt Nam đã xây dựng Chiến lược 10 năm với mục tiêu cơ bản trở thành nước công nghiệp vào năm 2020. Thông điệp cải cách cũng đã liên tục được Chính phủ khẳng định nhất quán. Nhưng bấy nhiêu thôi, thì dường như vẫn chưa đủ. Và hình như, cũng đã rất nhiều người nói rằng: bây giờ, chính là thời điểm để hành động.

Để trở thành ông chủ của chính mình

Nếu bạn muốn khởi nghiệp mà không biết bắt đầu từ đâu thì đừng lo lắng vì bạn không đơn độc. Trên thực tế, tình hình nền kinh tế hiện nay đã tạo cơ hội cho nhiều người tìm được những cơ hội nghề nghiệp mà trước đây họ nghĩ rằng không hề dành cho mình.
 
                  www.strategy.vn, khời nghiệp, ông chủ chính mình, giá trị công việc, triết lý khởi nghiệp, đam mê công việc, khơi lòng đam mê
Trong khi đó lại có những người thích tạo ra công việc mình yêu thích, phù hợp với mục đích cuộc sống riêng. Và đây là 8 lời khuyên để bạn có thể bắt đầu công việc ngay từ hôm nay:
 
 
1. Tự khẳng định mình
 
 
Nếu chưa hài lòng với hoàn cảnh hiện tại thì bạn cũng phải thừa nhận rằng ngoài bản thân ra không một ai có thể thay đổi được hoàn cảnh đó. Chẳng hay chút nào nếu chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh kinh tế, lãnh đạo, người thân. Chỉ khi bạn có một quyết định đúng đắn thì sự thay đổi mới xảy ra. 
 
 
2. Nhận biết công việc kinh doanh phù hợp 
 
 
Chúng ta thường bỏ qua trực giác của mình dù biết rằng nó mách bảo đó là sự thật. Hãy tự hỏi chính mình xem "Điều gì mang lại năng lượng sống cho bạn mỗi khi thấy mệt mỏi?". Hãy nhìn thẳng vào những khía cạnh khác nhau của bản thân như tính cách, các mối quan hệ xã hội, tuổi tác và lắng nghe trực giác của chính bạn. Làm sao để nhận biết được hoạt động kinh doanh nào là "phù hợp" với bạn? Đối với kinh doanh, có 3 cách tiếp cận phổ biến sau: 
 
 
Biến kinh nghiệm thành sản phẩm:Bạn hãy nghĩ tới công việc đã làm thuê trước đây và tìm cách tạo ra sản phẩm hoặc dịch vụ của riêng mình từ chính những kỹ năng đó.
 
 
Học theo người khác: Hãy học hỏi những doanh nghiệp khác mà bạn quan tâm và hãy cạnh tranh khi bạn đã xác định được hoạt động kinh doanh mà mình yêu thích. 
 
 
Tìm ra hướng đi mới: Hãy đảm bảo rằng sản phẩm hoặc dịch vụ mà bạn đưa ra là mới nhất và bạn hiểu rõ chúng nhất trước khi bỏ tiền ra nếu bạn chọn cách tiếp cận này.
 
 
3. Hoạch định kinh doanh giúp cải thiện cơ hội thành công
 
 
Việc lập kế hoạch sẽ giúp tiếp cận thị trường nhanh hơn, thế nhưng hầu hết mọi người không làm vậy. Một kế hoạch kinh doanh sẽ giúp bạn có được sự định hướng rõ ràng, tập trung và tự tin hơn trong quyết định của mình. Một kế hoạch không nhất thiết phải dài hơn một trang giấy vì ngay khi bạn viết ra được mục tiêu, chiến lược và các bước hành động của mình thì công việc kinh doanh của bạn đã trở nên thực tế.
 
Bạn hãy tự hỏi mình những câu hỏi sau: 
 
 
Tôi định tạo dựng điều gì?
 
Đối tượng được phục vụ là ai?
 
Tôi cam kết gì với khách hàng/người tiêu dùng cũng như bản thân? 
 
Mục tiêu, chiến lược, kế hoạch hành động để đạt được mục đích của tôi là gì? 
 
 
4. Hiểu rõ khách hàng mục tiêu trước khi bỏ vốn 
 
 
Trước khi bạn bỏ vốn cần tìm hiểu xem mọi người có muốn mua sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn không? Đây là điều quan trọng nhất giúp bạn có thể chứng minh thị trường tiềm năng. Nói cách khác, ai là người sẽ mua sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn ngoài gia đình hay bạn bè? Biên độ Quy mô thị trường mục tiêu của bạn là gì? Khách hàng của bạn là những ai? Sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn có liên quan đến cuộc sống hàng ngày của họ không? Tại sao mọi người lại cần đến nó?
 
 
5. Nắm vững tài chính cá nhân và lựa chọn hình thức đầu tư phù hợp 
 
 
Bạn cần cân nhắc kỹ loại hình kinh doanh của mình: cá thể (quỹ đầu tư nhỏ), nhượng quyền (điều tiết được lượng vốn), công nghệ cao (đòi hỏi vốn đầu tư khá lớn). Cần dựa vào khả năng tích lũy vốn vào thời điểm quyết định kinh doanh để lựa chọn chứ không phụ thuộc vào cách mà bạn kiếm được chúng. 
 
 
6. Xây dựng mạng lưới hỗ trợ 
 
 
Bạn đã thực hiện những cam kết trong nội bộ công ty. Giờ điều bạn cần là tạo ra mạng lưới những người ủng hộ, những cố vấn, đối tác, đồng minh và cả những người phân phối. Nếu bạn tin tưởng vào khả năng của công ty mình, những người khác cũng sẽ tin tưởng nó. Dưới đây là một số cách cơ bản để bạn kiến tạo được mạng lưới của riêng mình: 
 
 
- Khi tham gia vào những sự kiện xã hội hãy hỏi mọi người xem bạn có thể làm gì giúp họ. Chìa khóa ở đấy là lắng nghe mọi người chứ không phải ca ngợi về bản thân hay công ty của bạn. 
 
- Dù tham gia vào nhóm nào, hãy lịch thiệp, giúp đỡ mọi người và tổ chức giới thiệu miễn phí. 
 
- Bạn sẽ là người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí những người từng được bạn giúp đỡ khi họ cần dịch vụ của bạn hoặc họ bắt gặp một ai khác cũng có nhu cầu. 
 
 
7. Bán hàng bằng cách tạo ra giá trị
 
 
Hãy quan niệm rằng bạn đang phục vụ khách hàng của mình. Và lẽ dĩ nhiên, càng nhiều người "được bạn phục vụ" bạn càng kiếm được nhiều tiền. Để quan tâm đến khách hàng, bạn hãy tự hỏi bản thân những câu hỏi sau: 
 
 
- Điều gì mà tôi có thể mang lại cho khách hàng của mình? 
 
Tôi sẽ làm thế nào để giúp khách hàng theo đuổi được mục tiêu riêng của họ? 
 
 
Phương pháp tiếp cận này là một cách làm mới sản phẩm và đưa ra một sản phẩm giá trị hơn mà người tiêu dùng sẽ đánh giá cao. Hãy thông báo cho mọi người biết. 
 
Luôn luôn sẵn sàng để nói cho mọi người biết về bạn và những điều bạn làm với một niềm tin chứ không phải là sự biện bạch. Bạn hãy sử dụng những công cụ trực tuyến hiệu quả như Twitter, Facebook, YouTube, LinkedIn để đăng tải tin tức. Nhưng bạn cũng đừng nên đánh giá thấp sức mạnh của những phương tiện truyền thông khác như tiếp thị trực tiếp, website, tiếp thị trực tuyến, quan hệ công chúng, blog, những chuyên mục kinh tế, những bài báo, bài diễn thuyết, email, thư, và một phương tiện cũ kỹ mà lại rất quan trọng đó chính là điện thoại.
 

Biến ý tưởng vô giá trị thành công ty triệu đô

Nếu bạn muốn bắt đầu một công việc kinh doanh và muốn tiến xa hơn với nó, thì một ý tưởng không thôi thì không đủ. Để bắt đầu biến một giấc mơ khởi nghiệp thành công việc kinh doanh triệu đô, hãy cân nhắc những lời khuyên sau:
 
              www.strategy.vn, khời nghiệp, ý tưởng khởi nghiệp, giá trị công việc, triết lý khởi nghiệp, đam mê công việc, khơi lòng đam mê
 
Ai cũng có các ý tưởng. Tôi (Rahul Varshneya-tác giả bài viết) có hàng tá ý tưởng khi chải răng, khi lái xe đi làm và khi ngồi vào bàn đọc một bài báo. Nhưng điều đó không có nghĩa tất cả các ý tưởng đó đều có thể chuyển thành cơ hội kinh doanh triệu đô.

Không phải vì những ý tưởng đó không thể chuyển thành doanh nghiệp triệu đô nhưng có lẽ tôi không đủ nghị lực để xem xét những ý tưởng đó qua giai đoạn quan trọng đó.

Bạn thể có nhiều ý tưởng. Nhưng nếu bạn không có thì cũng đừng tuyệt vọng. Bạn không cần các ý tưởng để bắt đầu một công việc kinh doanh bất chấp các ý tưởng kinh doanh của bạn không có giá trị. Tôi sẽ giải thích lý do.

 
Ý tưởng chỉ là ý tưởng. Một ý tưởng là hạt giống của một sản phẩm hoặc dịch vụ thành công. Nếu không có sự chăm sóc và duy trì thích hợp, nó sẽ không thể đơm hoa kết trái được. Các ý tưởng cần sự nghiên cứu chắc chắn về thị trường mục tiêu, một chiến lược tốt và một kế hoạch kinh doanh thuyết phục, nếu không ý tưởng đó không thể tiến xa được.
 
Nếu bạn muốn bắt đầu một công việc kinh doanh và muốn tiến xa hơn với nó, thì một ý tưởng không thôi thì không đủ. Để bắt đầu biến một giấc mơ khởi nghiệp thành công việc kinh doanh triệu đô, hãy cân nhắc những lời khuyên sau:
 
1. Chốt một ý tưởng kinh doanh.
 
Nếu bạn đang cân nhắc một số ý tưởng, tôi đánh cược là chẳng có ý tưởng nào sáng sủa cả. Tại sao tôi lại nói vậy? Vì cách làm của bạn hoàn toàn sai. Hãy đọc lướt qua các ý tưởng khác nhau mỗi ngày và phỏng đoán xem liệu chúng có tạo động lực cho bạn hay chúng sẽ chẳng đưa bạn đi đến đâu.
 
Thời gian bạn dành cho các ý tưởng này có vẻ sẽ không đủ, và có lẽ bạn không thiết tha với ý tưởng nào trong số đó. Vậy bạn sẽ giải quyết tình trạng này như thế nào? Hãy chọn lấy ý tưởng lay động bạn nhất, khiến bạn cảm thấy thiết tha nhất và giữ lại ý tưởng đó. Giữ lại ý tưởng đó cho đến khi bạn không thể tiến thêm nữa, cho đến khi bạn đã dành toàn bộ sức lực, suy nghĩ cho nó.
 
Chỉ sau đó bạn mới biết liệu ý tưởng kinh doanh đó có đáng giá triệu đô hay không.
 
2. Xác nhận ý tưởng của bạn.
 

Ý tưởng của bạn sẽ hoàn toàn vô giá trị nếu bạn không chia sẻ nó và không thử nghiệm nó với các khách hàng thực.

Viết một kế hoạch kinh doanh có những dự đoán thông qua nghiên cứu thị trường là cách ngắn và chắc chắn nhất để đưa ra quyết định về một công việc kinh doanh mới. Không gì hiệu quả bằng một khách hàng thực sử dụng sản phẩm hoặc dịch vụ của bạn.

 

Vậy làm cách nào bạn có được khách hàng khi vẫn còn ở giai đoạn lên ý tưởng và không muốn mất một số tiền lớn tạo nên  thứ mà khách hàng không muốn?

Tạo nên một sản phẩm hoặc một nguyên mẫu sản phẩm với số lượng tối thiểu. Ý tưởng là đưa ra một thứ gì đó cung cấp giá trị cơ bản của công ty bạn  hoặc giải quyết được vấn đề cốt lõi của các khách hàng.

 
Nguyên mẫu sản phẩm có thể là một slide trình chiếu PowerPoint, một hộp thư thoại hoặc chỉ là một trang đích. Đó là những thứ bạn thường chỉ mất một ngày hoặc 1 tuần để tạo ra. Một nguyên mẫu sản phẩm có thể là một sản phẩm có các chức năng thực và có các tính năng chính.
 
Chia sẻ nó với mạng lưới của bạn và theo dõi phản ứng của mọi người. Mọi người có hứng thú sử dụng nó không? Họ có cảm thấy nhu cầu hoặc vấn đề của mình được giải quyết sau khi sử dụng sản phẩm của bạn không? Sản phẩm có dễ sử dụng không?
 
3. Thực hiện.
 

Ý tưởng triệu đô không phải bỗng dưng mà có. Facebook không phải là ý tưởng triệu đô mãi đến khi nó được đem ra thực hiện.

Các ý tưởng sẽ chuyển hóa thành sản phẩm và các sản phẩm này cũng tự chuyển hóa qua giai đoạn khách hàng đưa ý kiến phản hồi và sử dụng. Bạn phải xây dựng một nguyên mẫu sản phẩm, một sản phẩm có kích thước tối thiểu hoặc sản phẩm beta và trao nó vào tay khách hàng. Hãy để khách hàng quyết định xem ý tưởng này có giá trị hay không.

 
Hầu hết mọi người không đưa ra sản phẩm đúng lúc và dành hầu hết nguồn lực để cố gắng tạo ra một sản phẩm hoàn hảo. Hãy tiết kiệm một chút thời gian, nỗi buồn phiền và nhất là tiền bạc và tạo nên một sản phẩm mà khách hàng mong muốn.
 
4. Tìm kiếm một thị trường lớn hơn.
 

Đừng lãng phí thời gian vào một ý tưởng không phục vụ được cho số đông khách hàng. Chắc chắn bạn có thể bắt đầu ở khu vực địa phương và sau đó mở rộng ra, nhưng ý tưởng của bạn có giải quyết được nhu cầu của vài trăm khách hàng không? Ý tưởng của bạn có khả năng mở rộng thêm tới vài trăm ngàn khách hàng tiếp theo không? Nếu không, bạn đang không xây dựng một công ty.
 

Xem xét xem liệu vấn đề mà bạn đang cố gắng giải quyết có thực sự là vấn đề của số đông không. Và nó không phải chỉ là vấn đề của bạn và một vài người hàng xóm, bạn bè hoặc mạng lưới của bạn.

Hãy nghĩ lớn, nghĩ rộng ra phạm vi toàn cầu nếu bạn có thể.

 
Ý tưởng của bạn phải dựa trên một đối tượng khách hàng lớn và chính bạn phải có một sản phẩm có tiềm năng phát triển thành một công việc kinh doanh lớn hơn và thành công hơn.
 
5. Biến sản phẩm thành thứ phải có chứ không phải là có thì tốt.
 

Rất nhiều sản phẩm hoàn toàn vô nghĩa. Chắc chắn những ý tưởng này có thể biến thành sản phẩm bán được nhưng rốt cuộc bạn lại không thể dựng nên một công việc kinh doanh với ý tưởng đó. Đó là những ý tưởng có thì tốt.

Bạn phải dành thời gian để tìm hiểu từ thị trường xem liệu ý tưởng hoặc sản phẩm của bạn là thứ buộc phải có hay là thứ có thì tốt. Các sản phẩm có thì tố hầu hết là những thứ mới và không đủ hấp dẫn để khách hàng mua hoặc sở hữu.

 
Nếu bạn muốn ý tưởng của mình chuyển thành các sản phẩm thành công và giúp bạn tạo ra và duy trì một doanh nghiệp, hãy theo các ý tưởng về sản phẩm buộc-phải-có.

Vì vậy, hãy quyết định cái gì là quan trọng đối với bạn: những tưởng tượng hư không cho thấy ý tưởng của bạn trị giá triệu đô hoặc tiếp nhận nó để dựng nên một cái gì đó có thể đưa lại cho bạn hàng triệu đô la thực.